Trong khoảng lặng,
có điều không thể nói
rụng xuống tim tôi…
Một chớp mắt,
điều ấy hoá ánh nhìn…
ta chẳng thể quay lại
( Để nhớ một dáng hình nhỏ trong tim tôi )
Có gì quan trọng hơn ngắm nhìn một bông hoa, nắm bàn tay xinh của con, nụ cười của mẹ, xem một bộ phim cảm động, đọc cuốn sách hay, uống tách trà thơm, đón nắng lên, thưởng thức món yêu thích, nghe tiếng mưa, hiểu ra một điều gì đó, lạc lối, hạnh phúc không lý do, khóc, khẽ hát, mộng mơ…
” – Giây phút này rồi sẽ biến mất. Chúng ta làm gì đây?
– Hãy tận hưởng nó. ”
(Phim “Eternal sunshine of a spotless mind”)
Tan vỡ, nuối tiếc, cũng đẹp như cảm giác được gần bên nhau.
Nó khiến người ta nhớ nhau mãi.
Chò nâu. Chò nâu. Mùa đã về, xoay vòng trong gió.
Con nắng trưa đỏ lửa, bỏng rát… Con chim chích thanh thoát đáp nhẹ trên sân, lí lắc, lại bay lên.
Một điều gì đó chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Quên em đi có được không?
Trên đời này có gì là không thể chứ. Rồi chúng ta sẽ lần lượt quên hết cả nhau, mà đi, thế thôi.
Chỉ giữ lại những điều tinh khôi đẹp đẽ nhất, gọi tên những-khoảnh-khắc.
Và khoảnh khắc, sẽ luôn là mãi mãi.
21.05.2015
Ngày xưa mình thích mua loại bánh này ở tiệm Bánh Mì Tươi trên đường Nguyễn Văn Thủ. Một hộp tầm hai mươi chiếc. Nó thơm mùi bơ, ngọt dịu, ăn dễ thương lắm, và trên hết mỗi lần ăn bánh mình như ăn cả hoa. Này là hoa cúc Marguerite, thường mọc dại ven các con đường trên Đà Lạt. Nó có vẻ mỏng manh, trong sáng, hiền lành gì đó khó tả. Chị Binh của mình và dì Út mình yêu hoa này lắm. Hồi nhỏ nhà ngoại hay cắm trong phòng khách. Hồi đó người ta thỉnh thoảng bán ở chợ Phú Nhuận, sau rồi không thấy nữa. Có phải bây giờ đời sống hối hả, nên hoa chẳng còn hợp, và cũng chẳng còn ai thèm trồng? Ai đó nhớ hoa đã hoài niệm trên từng chiếc bánh. Mỗi lần ăn là gặm nhắm một góc kỷ niệm. Gần đây chuỗi Bánh Mì Tươi đã đóng cửa sau nhiều chục năm là quán xá thường xuyên của nhiều người. Hôm nào mình sẽ mày mò làm bánh này tặng bạn bè, người thân.
Bà ngoại hay bảo mình hái hoa ngọc lan bỏ vào túi áo của ngoại, cho thơm. Đây là mùi nước hoa thiên nhiên của ngoại. Cây ngọc lan nhiều tuổi xum xuê lá, lúc nào cũng cho hoa điểm trắng cây… Giờ thì cây đã bị chặt bỏ, căn nhà kỷ niệm đã bị tháo dỡ, bà ngoại cũng đã mất… nhưng ký ức thì ở lại mãi mãi, không bao giờ phai.
Trưa đi present xong, tạt ngang chợ Bến Thành ăn bánh bèo, rồi ghé Kafka tặng mình vài quyển sách… Ở đó gặp nhạc sĩ Tuấn Khanh. Chú bình dị hơn mình tưởng. Ra chú cũng là khách quen ở đây. Trò chuyện với những người đọc nhiều ở đó, thấy vui. Trên đường về, ghé mua tượng cho người bạn nhỏ ở nhà. Chị chủ có bán gốm Nhật than “khu này ít ai mua lắm” nên mình ủng hộ vài cái… Ở đó cả rừng chén dĩa nên không thấy gì đặc biệt, về mở ra xem thấy iu iu… Để vài chiếc bánh nhỏ sẽ rất xinh.Cuối ngày pha ly cafe sữa thơm, nghĩ về một ngày trôi qua. Khẽ và yên. Mai lại là một ngày mới.
Hôm nay gặp những người bạn thân. Chẳng nói gì nhiều. Vài ba câu linh tinh, nhưng thấy ấm áp lạ. Nhìn ánh mắt bạn mình biết bạn cũng vui. Tình bạn cũng như rượu, càng lâu năm càng quý. Nói chụp với nhau tấm hình vì lâu quá chưa có tấm nào mới, vậy mà mải ăn rồi quên mất.
Trên đường về, nhìn thấy mảnh trăng khuyết trên con phố nhỏ, đẹp và thoáng chút cô đơn.
“Ai vội vàng đi ngang lòng người
Mang theo bao yêu đương
Thoáng qua như là…
Cơn mưa rào.”
Ai đó đã nói:
“Đẹp không phải để hút người vào, mà để giữ người ở lại”.
Hình chụp hoa và nắng dịu dàng bên nhau, vào một buổi sáng tháng 12.