Cô thích hai ánh mắt tìm nhau, nhìn nhau trong một đám đông. Cô thích bàn tay lần tìm một bàn tay và kéo cô ra khỏi bữa tiệc ồn ào. Chỉ còn cả hai, và một bầu trời. Cô thích cách anh xách giỏ xách cho cô, lóc cóc lỉnh kỉnh… Cô thích ly nước lọc không lạnh anh gọi vì cô đang bệnh. Cô thích cách anh đùa giỡn với những đứa trẻ. Cô thích lúc anh vô cùng nghiêm túc khi nói về tương lai, ước mơ hay những điều tâm huyết. Tất cả những điều bình dị và chân thành nhất ở anh, cô đã thấy được.
Trong cơn mưa rả rích cả ngày. Cô để mọi thứ trôi đi. Còn nhiều điều cô chưa hiểu, nhưng không quan trọng. Cuộc sống vốn kỳ lạ mà. Với cô trung thực trong cảm xúc là cách cô được sống trọn vẹn nhất.
Cô vẫn đang chờ đóa trà mi trong vườn nở hoa. Khi ngày đó đến, cô chắc sẽ biết.
Shining in the moonlight and hugging you (Norwegian Wood movie)
Nắng rất trong, gió rất thanh, không khí lành lạnh đã len lỏi khắp các ngõ phố. Nhạc ở đâu vang vọng da diết. Bao nhiêu kỷ niệm không đầu cuối chợt ùa về… Qua mùa mưa mất rồi, mùa đông thì đang đến.
Mình nhớ mùa đông năm đó, mình và bạn hì hụi làm thiệp giáng sinh, bán trước cổng trường. Bạn ngại mình nắng gió, giành hết những việc nặng nhọc. Mình chỉ đứng ăn uống, hết giờ bạn chở mình về. Một mùa đông khác, trời chợt đổ cơn mưa to, ngập hết cả đường. Bạn đến đẩy mình hết đoạn đường dài, không muốn mình ướt chân… Mùa đông cuối cùng, mình cắt phăng mái tóc dài, bóng hai cái đầu cụt ngủn đứng nói chuyện với nhau… Mình hỏi bạn một câu vì mình không bao giờ dám tin đó là sự thật, bạn nói gì mình cũng không nhớ, chỉ biết đó là lần cuối cùng hai đứa gặp nhau. Vẫn dáng cao gầy, cặp mắt kiếng cận, chiếc cúp cọc cạch… Hình ảnh đó chẳng bao giờ mình quên. Và đó cũng là ngày chấm dứt mãi mãi sự vô tư, non nớt của mình.
Có những vết thương sẽ không bao giờ lành hẳn. Mùa đông năm nay, mình muốn nói cảm ơn và xin lỗi thật nhiều. Với bạn và mình của những ngày đó. “Cánh tay anh này, trái tim anh này, ừ có anh đây…”.
Không biết từ khi nào, tôi luôn thích ngồi bên những ô cửa sổ. Hồi nhỏ, tôi nhớ mình hay ngồi cạnh cửa sổ ở nhà bà ngoại, nhìn ra một khoảng không gian xám xám, u u, đối diện là bức tường phai tróc những mảng vôi loang lổ… Tôi vẫn thích ngồi đó, đắm chìm vào cái không khí bàng bạc, mơ hồ. Mọi thứ cứ như không chỉ được diễn ra một lần, ở nơi đây, vào thời điểm này.
Tôi thích một ô cửa sổ có khung. Cái khung giữ cho không gian vừa cởi mở, vừa riêng tư.
Những việc tôi hay làm bên cửa sổ: uống trà, vẽ vời, viết, đọc… những thứ chỉ cần làm một mình cũng dễ chịu. Có lẽ vậy mà cửa sổ luôn là nơi tôi chú ý nhất khi đặt chân vào một căn nhà. Tôi sẽ đặt một chiếc bàn nhỏ cùng ít vật dụng lên đó. Tôi tò mò muốn biết ô cửa sổ của những người tôi thương trông như thế nào, có ánh nắng chiếu vào buổi sáng, có ánh đèn ấm vàng buổi tối hay không, được đặt cạnh những vật dụng gì…
Vào một ngày tháng 9 (2025), anh Charlie đăng trên fanpage một lời mời mọi người đến giao lưu và trao đổi về Ego Death (cái chết của bản ngã). Một chủ đề quá hay, mình suy nghĩ mãi về nó… Nhưng mình đã chần chừ mãi mới quyết định tham gia. Có lẽ vì không gian sắp bước vào đặc biệt quá, mình không chắc đã sẵn sàng hay chưa. Nhưng nghĩ sẽ rất hiếm có dịp nào có đủ cả hai anh, nên mình đã quyết không thể bỏ lỡ. Mình đến sát giờ sự kiện.
Và mình đã hơn cả đúng. Buổi gặp gỡ ấn tượng và thú vị. Hai anh giản dị hơn mình nghĩ rất nhiều. Anh Trí hào sảng, phóng khoáng, hài hước. Anh Charlie thì điềm đạm, khí chất. Các bạn tham gia đều có một vibe nào đó giống nhau, có lẽ cùng chung một tần số. Mình gởi link buổi nói chuyện bên dưới để mọi người cùng xem.
Hôm đó, mình hỏi 2 câu (vẫn chần chừ mãi đến cuối giờ mới hỏi 🙂 và nói với anh Trí về điều đó. Anh Trí bảo dũng cảm lên mắc cỡ vậy là không “sống thật” rồi, sau đó cười khà khà… mình nhớ mãi đoạn này, nên ghi chú lại đây.
Câu đầu tiên: “Dạo này em thường thấy vui vô cớ, đôi lúc nhìn cái cây thôi em cũng vui nữa… nhưng em chỉ mới cảm được lờ mờ những gì hai anh nói về tỉnh thức. Vậy trong lúc chờ đến khoảnh khắc đó, mình nên làm gì?”
Câu trả lời từ anh Trí:“Mình cứ sống cuộc đời mình, trải nghiệm nhiều vô, va chạm đến tận cùng rồi sẽ vỡ ra…”
Câu thứ hai: “Khi nuôi dạy con, em nên chỉ cho con những gì em đã được biết về thế giới này, như tỉnh thức, sự thật, và những thứ khác, hay để con tự vấp ngã rồi khám phá ra?”
Câu trả lời từ anh Trí:“Nên trao quyền tối đa, đối đế lắm mới can thiệp vào. Con nó sẽ giỏi hơn mình, mình chỉ cần cho con tình thương và có mặt khi con cần… Giống như chú chó của anh, anh chiều chuộng và dỗ nó ăn chứ anh đâu bao giờ ra lệnh, hay điều khiển nó được. Đôi lúc nó cũng làm eo, giận dỗi, nhưng một chút rồi cũng ăn thôi…”
Vấn đề không chỉ là hỏi đáp, mà tụi mình còn được chung một bầu không khí với nhau. Bầu không khí đó đã động viên mình một cách rất chill rằng, hãy cứ đi tiếp đi, mọi thứ đều có thời điểm của nó.
Có một câu hỏi rất hay của một bạn, đó là “Sau khi tỉnh thức, chúng ta sẽ làm gì?”, hình như hai anh… không có câu trả lời cho câu hỏi này. Bạn xem chi tiết thêm trong link nhe. Nếu là người mới bắt đầu tìm hiểu hành trình tâm thức, mình đề xuất bạn xem kênh của hai anh, và The Power of Now. YouTube Johnny Trí Nguyễn | Facebook Charlie Nguyễn
Khi Camus chưa đầy một tuổi, cha ông đã hy sinh trong Thế chiến I. Ông và anh trai được nuôi dưỡng bởi người mẹ mù chữ, gần như điếc và người bà độc đoán, hầu như không có triển vọng nào cho một tương lai tươi sáng.
Ở trường học, ông bị chế giễu vì vóc dáng còi cọc, yếu ớt. Tuy nhiên, một người thầy tên là Louis Germaine đã nhìn thấy ở cậu bé Albert điều gì đó đặc biệt và khuyến khích đam mê văn chương trong cậu. Dưới sự dìu dắt của người thầy, Camus đã vượt qua những khó khăn nghiệt ngã và bắt đầu nở rộ thành thiên tài tương lai của mình.
Ba thập kỷ sau, Camus trở thành người trẻ thứ hai nhận giải Nobel [người trẻ nhất là Rudyard Kipling]. Vào ngày 19 tháng 11 năm 1957, chỉ vài ngày sau đó, Camus đã gửi cho thầy Germain một bức thư ngắn gọn mà thấm thía. Bức thư như sau:
“19 tháng Mười một năm 1957
Thầy Germain thân mến,
Em đã để cho những ồn ào xung quanh mình những ngày này lắng xuống một chút trước khi thưa chuyện với thầy từ tận đáy lòng mình. Em vừa nhận được một vinh dự quá ư vĩ đại, một thứ mà em không mong muốn cũng không truy cầu. Nhưng khi em hay tin ấy, ý nghĩ vụt lên trong em, ngay sau bà mẹ kính yêu, chính là ý nghĩ về thầy. Không có thầy, không có bàn tay trìu mến thầy từng dang ra cho thằng nhóc nhỏ bé nghèo khổ là em lúc đó, không có sự răn dạy và làm gương của thầy, thì không gì trong tất cả những thứ này có thể xảy ra. Em không quá coi trọng vinh dự này. Nhưng ít nhất nó cho em cơ hội được nói thầy nghe về những gì thầy đã và sẽ luôn là đối với em, và để cam đoan với thầy rằng nỗ lực của thầy, công việc của thầy, và lòng quảng đại mà thầy dồn vào đó vẫn sống mãi trong lòng một cậu học trò bé nhỏ, người mà bất kể năm tháng đoạn trôi, sẽ luôn mang sự biết ơn ấy theo mình. Em ôm thầy bằng cả trái tim.
Có gì quan trọng hơn ngắm nhìn một bông hoa, nắm bàn tay xinh của con, nụ cười của mẹ, xem một bộ phim cảm động, đọc cuốn sách hay, uống tách trà thơm, đón nắng lên, thưởng thức món yêu thích, nghe tiếng mưa, hiểu ra một điều gì đó, lạc lối, hạnh phúc không lý do, khóc, khẽ hát, mộng mơ…
” – Giây phút này rồi sẽ biến mất. Chúng ta làm gì đây?
Chào mừng bạn đã đến thăm “khu vườn nhỏ” của Phương. P hiện sống tại Sài Gòn. Ở đây P viết những bài viết ngắn, ghi lại ký ức của mình về vẻ đẹp của cuộc sống. Trước hết là dành cho bản thân, sau P muốn chia sẻ với bạn. Mong bạn luôn tìm được thứ gì hay ho mỗi lần ghé chơi.
Khu vườn hạt vui những điều thú vị, vui vẻ mình lựm lặt trên hành trình