Ai đó đã nói:
“Đẹp không phải để hút người vào, mà để giữ người ở lại”.
Hình chụp hoa và nắng dịu dàng bên nhau, vào một buổi sáng tháng 12.
Một bài viết cũ.
Hôm nay có chút thời gian rảnh, mình viết trả nợ cho chính mình một bài viết, và để tặng cho Chị.
Có lần, khi mới sanh xong, gặp chị, chị tặng cho chai dầu dừa xinh xinh. Mình thốt lên bảo, ôi dầu dừa, em có nhiều ở nhà lắm, hay chị giữ xài đi… chị chỉ nhẹ nhàng nói, không xài cũng được, em có thể giữ làm kỷ niệm mà… Ờ ha, em sững lại một chút. Nhờ chị mà em thấy mình thật không biết cách nhận quà của người khác. Ý của chị sao giản đơn quá, nhưng nó rất sâu sắc. Quà được tặng, đâu phải lúc nào cũng cần xài.
Rồi một lần đi café, nhóm có tiết mục trao đổi sách, mình hì hụi lục sách, người này hợp cuốn gì, người kia hợp cuốn gì… khi gặp, chị tặng cho hai đứa hai cuốn sách y chang với một tựa đề ý nghĩa. Vô tình, mình lại thốt lên “ah, sách này em đọc rồi… hehe”. Cũng nhẹ nhàng, chị bảo, em tặng cuốn em mua cho người khác, giữ cuốn của chị làm kỷ niệm đi… Uh ha, vậy mà lúc đó không nghĩ được vậy đầu tiên. Sách được tặng, đâu phải lúc nào cũng cần đọc.
Vô nhà chị, một góc rất xinh, ngay giữa kệ là hình hai chị em chụp chung hôm nào…
Chỉ đơn giản vài điều, vài câu nói của chị, mà là điều quý giá em nhận được. Hiểu là tấm lòng người tặng và giá trị tinh thần của món quà mới chính là quà tặng hay ho nhất, và không bao giờ có hạn sử dụng.
“Bất kể áp lực “thành công” từ bên ngoài. Bất kể kỳ vọng, bất kể trách nhiệm, bất kể ước mơ. Cảm hứng sống của bạn quá quý giá để đánh đổi. Những năm tháng này, những cảm giác này quá quý giá để chỉ lưu lại trong ký ức bạn như một vùng sương mờ.”
Mình không bao giờ biết đâu là ngày cuối có thể gặp một ai đó, nên hãy dịu dàng và tử tế nhất có thể đối với tất cả.