Có ai đó nói một bộ phim hay sẽ khiến mình tin là nó có thật. Khu rừng đom đóm (Hotarubi no Mori e) còn khiến mình đi lạc trong đó luôn. Dù đã ra đời được 15 năm, nhưng ấn tượng riêng biệt đó vẫn không phai.
“Chuyện tình của Gin và Hotaru có lẽ đã trở thành câu chuyện cổ tích nếu không phải sự thật rằng Gin chỉ là một linh hồn, tồn tại vĩnh viễn với thời gian nhưng cũng rất yếu ớt và sẽ tan biến khi chạm vào một con người thực sự. Hai người bên nhau, dù không có được chỉ đơn giản là một cái nắm tay. Nhưng với họ, được cùng nhau trải qua khoảnh khắc mùa hạ, đó đã là tình yêu rồi…”
Khung cảnh rất đẹp của núi rừng Nhật Bản, lễ hội truyền thống, truyền thuyết về linh hồn… là không gian chính của câu chuyện. Một anime ngắn nhưng rất xuất sắc, dù có là fan của manga-anime hay không, cũng xứng đáng để bạn xem thử một lần.
“Một ngày nào đó, thời gian sẽ chia cắt chúng ta. Dù vậy thì cho đến lúc đó, hãy cứ ở bên nhau.”
Mỗi lần nghĩ về em lại thấy vui
Mỗi lần nghĩ về em lại tràn đầy cảm hứng
Mỗi lần nghĩ về em bất giác tôi mỉm cười
Tôi muốn gặp em mỗi ngày
Tôi muốn được đùa giỡn cùng em
Tôi không cần biết địa vị, học thức, giới tính, hay xuất thân
Tôi không cần biết thật, giả… tôi chỉ tin vào nụ cười của em
Tôi không quan tâm ngày mai, tôi chỉ cần biết ngay lúc này
Tôi đã có em trong lòng, của riêng tôi
Trong những ngày này, nụ cười và ánh mắt của bạn là cái ôm ấm áp,
là tia nắng
là sự sẻ chia thầm lặng
là một kết nối xa xôi như đã từ lâu lắm
là nguồn cảm hứng
là sự an ủi, vỗ về
Mình thích nhìn bạn từ xa, trong những khoảng trống của riêng mình.
Bỗng nhớ đến bài thơ này của Rumi, lãng mạn đến hơi siêu thực, nhưng hay:
“I choose to love you in silence, for in silence I find no rejection.
I choose to love you in loneliness, for in loneliness no one owns you but me.
I choose to adore you from a distance, for distance will shield me from pain.
I chose to kiss you in the wind, for the wind is gentler than my lips.
I choose to hold you in my dreams, for in my dreams, you have no end.”
– Rumi 🥀🖤
Tôi cũng chọn thích em từ xa, bởi vì khoảng cách sẽ bảo vệ tình bạn của chúng ta.
“Tại sao mẹ thích Frieren?”
“Mẹ thích Frieren bởi vì Frieren hiền hoà, dễ thương, sâu sắc, hấp dẫn, tình cảm… một bộ truyện “mạnh mẽ” không cần lên gân cốt, nhẹ nhàng thấm sâu. Truyện cũng cổ vũ cách sống mẹ đang hướng tới: bình thường và giản dị, lấy những điều nhỏ bé làm niềm vui, đi đâu-làm gì không quan trọng bằng những người mình chia sẻ cùng. Còn con, tại sao con thích Frieren?”
“Con thích Frieren bởi vì nó sâu sắc, huyền bí một cách nhẹ nhàng, rất hợp xem trước khi đi ngủ ^^, à mẹ nhớ nói mọi người là đọc manga sẽ hay hơn anime nha :)” (*mình thì chỉ thích xem anime)
Hai mẹ con mình đang bàn luận về Frieren, bộ truyện-phim đang rất được yêu thích trong cộng đồng manga-anime Nhật Bản. Phim đang giữ điểm cao kỷ lục mọi thời đại trên Myanimelist.com.
Mặc dù là pháp sư thượng thừa, cả đời Frieren chỉ muốn sống trong sự bình thường. Cô rất vui vẻ mỗi khi sưu tầm được những phép thuật “linh tinh” (như phép biến táo đỏ thành táo xanh, phép gãi trúng chỗ ngứa…^^), và sâu sắc hơn từng ngày trên hành trình nhớ lại những khoảnh khắc đã bỏ lỡ với người đồng đội yêu dấu Himmel. Có những trường đoạn rất thú vị khi nhóm Frieren đấu với quỷ vương, hoặc trong cuộc thi pháp sư hạng nhất…
“I saw your face in a crowded place.
And I don’t know what to do.
‘Cause I’ll never be with you.”
“I don’t think that I’ll see her again.
But we shared a moment that will last till the end.”
Không hiểu sao tôi luôn nghĩ bài này viết về sự rung động khi tác giả bắt gặp ánh mắt của một cô gái trên tàu điện ngầm. Trong khoảnh khắc đó mọi thứ như ngưng đọng, để ngay sau đó anh biết tất cả rồi sẽ tan biến… Hồi nhỏ, tôi đã gặp một cậu bạn rất hay ho, khi đi xem trận đấu bóng rổ của ba. Suốt buổi là cảm giác rộn ràng, hân hoan. Chúng tôi đã nhìn thấy nhau. Thỉnh thoảng cậu lại lén nhìn tôi, và ngược lại. Chúng tôi đã tận hưởng khoảng thời gian và không gian của mình, chẳng mảy may suy nghĩ là chỉ ít phút nữa nó sẽ biến mất như chưa từng tồn tại… Bao nhiêu năm sau, tôi vẫn nhớ cảm giác của ngày hôm ấy. Tại sao chúng tôi không tiến lại làm quen nhau? Tôi cũng không biết.
Đôi khi tôi cũng thích sự lãng đãng, mơ màng, không hứa hẹn, không tìm hiểu. Chỉ ở đó cùng vẻ đẹp của phút giây. Câu chuyện của mỗi người sẽ mãi là điều bí ẩn.
“Để thấy vũ trụ trong một hạt cát,
và bầu trời trong một đóa hoa rừng
hãy giữ vô cùng trong lòng tay bạn,
và thiên thu trong một khắc đồng hồ…”
Có thể những cảm xúc đó chính là “thiên thu”, sinh ra để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mỗi chúng ta.
Cô thích hai ánh mắt tìm nhau, nhìn nhau trong một đám đông. Cô thích bàn tay lần tìm một bàn tay và kéo cô ra khỏi bữa tiệc ồn ào. Chỉ còn cả hai, và một bầu trời. Cô thích cách anh xách giỏ xách cho cô, lóc cóc lỉnh kỉnh… Cô thích ly nước lọc không lạnh anh gọi vì cô đang bệnh. Cô thích cách anh đùa giỡn với những đứa trẻ. Cô thích lúc anh vô cùng nghiêm túc khi nói về tương lai, ước mơ hay những điều tâm huyết. Tất cả những điều bình dị và chân thành nhất ở anh, cô đã thấy được.
Trong cơn mưa rả rích cả ngày. Cô để mọi thứ trôi đi. Còn nhiều điều cô chưa hiểu, nhưng không quan trọng. Cuộc sống vốn kỳ lạ mà. Với cô trung thực trong cảm xúc là cách cô được sống trọn vẹn nhất.
Cô vẫn đang chờ đóa trà mi trong vườn nở hoa. Khi ngày đó đến, cô chắc sẽ biết.
Shining in the moonlight and hugging you (Norwegian Wood movie)
Nắng rất trong, gió rất thanh, không khí lành lạnh đã len lỏi khắp các ngõ phố. Nhạc ở đâu vang vọng da diết. Bao nhiêu kỷ niệm không đầu cuối chợt ùa về… Qua mùa mưa mất rồi, mùa đông thì đang đến.
Mình nhớ mùa đông năm đó, mình và bạn hì hụi làm thiệp giáng sinh, bán trước cổng trường. Bạn ngại mình nắng gió, giành hết những việc nặng nhọc. Mình chỉ đứng ăn uống, hết giờ bạn chở mình về. Một mùa đông khác, trời chợt đổ cơn mưa to, ngập hết cả đường. Bạn đến đẩy mình hết đoạn đường dài, không muốn mình ướt chân… Mùa đông cuối cùng, mình cắt phăng mái tóc dài, bóng hai cái đầu cụt ngủn đứng nói chuyện với nhau… Mình hỏi bạn một câu vì mình không bao giờ dám tin đó là sự thật, bạn nói gì mình cũng không nhớ, chỉ biết đó là lần cuối cùng hai đứa gặp nhau. Vẫn dáng cao gầy, cặp mắt kiếng cận, chiếc cúp cọc cạch… Hình ảnh đó chẳng bao giờ mình quên. Và đó cũng là ngày chấm dứt mãi mãi sự vô tư, non nớt của mình.
Có những vết thương sẽ không bao giờ lành hẳn. Mùa đông năm nay, mình muốn nói cảm ơn và xin lỗi thật nhiều. Với bạn và mình của những ngày đó. “Cánh tay anh này, trái tim anh này, ừ có anh đây…”.
Bây giờ mới kể – Tặng Nhật Tuệ
Không biết từ khi nào, tôi luôn thích ngồi bên những ô cửa sổ. Hồi nhỏ, tôi nhớ mình hay ngồi cạnh cửa sổ ở nhà bà ngoại, nhìn ra một khoảng không gian xám xám, u u, đối diện là bức tường phai tróc những mảng vôi loang lổ… Tôi vẫn thích ngồi đó, đắm chìm vào cái không khí bàng bạc, mơ hồ. Mọi thứ cứ như không chỉ được diễn ra một lần, ở nơi đây, vào thời điểm này.
Tôi thích một ô cửa sổ có khung. Cái khung giữ cho không gian vừa cởi mở, vừa riêng tư.
Những việc tôi hay làm bên cửa sổ: uống trà, vẽ vời, viết, đọc… những thứ chỉ cần làm một mình cũng dễ chịu. Có lẽ vậy mà cửa sổ luôn là nơi tôi chú ý nhất khi đặt chân vào một căn nhà. Tôi sẽ đặt một chiếc bàn nhỏ cùng ít vật dụng lên đó. Tôi tò mò muốn biết ô cửa sổ của những người tôi thương trông như thế nào, có ánh nắng chiếu vào buổi sáng, có ánh đèn ấm vàng buổi tối hay không, được đặt cạnh những vật dụng gì…
The freshness of rain – Dan Gibson