Bên cửa sổ

Trong khoảng lặng,
có điều không thể nói
rụng xuống tim tôi…

Một chớp mắt,
điều ấy hoá ánh nhìn…
ta chẳng thể quay lại


( Để nhớ một dáng hình nhỏ trong tim tôi )

Mình thích kiểu thiên nhiên chan hoà ôm lấy kiến trúc, hoặc nói cách khác kiến trúc được hình thành dựa trên thiên nhiên. Không uốn nắn, không giả tạo, càng giản dị, mọi thứ sẽ càng gắn kết với nhau một cách tự nhiên. Cũng không cần một công trình đồ sộ, vững chãi, chỉ cần vừa đủ cho một chốn đi về, mỗi ngày chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mùa đang trôi đã là quá tốt đẹp rồi.

Lòng dịu lại theo cơn mưa. Suy nghĩ về sự trưởng thành của bản thân…

Đi ngang một chiếc chợ xinh, lúc chạng vạng tối. Có mít, có sen, lá tần dày, lá bưởi, quả khế, quả thị, quả lựu, lê ki ma… những thức quà quen lẫn ít thấy bán ở chợ.

Ánh đèn vàng, sự yên tĩnh, người mua người bán thong dong, chút hương thoang thoảng, đêm xuống dịu dàng. Ngồi nhớ lại, mọi thứ hiện ra như một thước phim của đạo diễn Trần Anh Hùng. ☂️

Hữu duyên thì gặp. Chợ mà không giống chợ chút nào. Có khi ngày mai quay lại, sẽ không còn thấy nó? 😊🍀

Link bài gốc

Có gì quan trọng hơn ngắm nhìn một bông hoa, nắm bàn tay xinh của con, nụ cười của mẹ, xem một bộ phim cảm động, đọc cuốn sách hay, uống tách trà thơm, đón nắng lên, thưởng thức món yêu thích, nghe tiếng mưa, hiểu ra một điều gì đó, lạc lối, hạnh phúc không lý do, khóc, khẽ hát, mộng mơ…

“- Giây phút này rồi sẽ biến mất. Chúng ta làm gì đây?

– Hãy tận hưởng nó.”

(Eternal sunshine of a spotless mind movie)


Link bài gốc

“Bất kể áp lực “thành công” từ bên ngoài. Bất kể kỳ vọng, bất kể trách nhiệm, bất kể ước mơ. Cảm hứng sống của bạn quá quý giá để đánh đổi. Những năm tháng này, những cảm giác này quá quý giá để chỉ lưu lại trong ký ức bạn như một vùng sương mờ.” – Đỗ Hữu Chí (Toa Tàu)


Một góc riêng

Link bài gốc

“I saw your face in a crowded place.
And I don’t know what to do.
‘Cause I’ll never be with you.”
“I don’t think that I’ll see her again.
But we shared a moment that will last till the end.”

Không hiểu sao tôi luôn nghĩ bài này viết về sự rung động khi tác giả bắt gặp ánh mắt của một cô gái trên tàu điện ngầm. Trong khoảnh khắc đó mọi thứ như ngưng đọng, để ngay sau đó anh biết tất cả rồi sẽ tan biến… Hồi nhỏ, tôi đã gặp một cậu bạn rất hay ho, khi đi xem trận đấu bóng rổ của ba. Suốt buổi là cảm giác rộn ràng, hân hoan. Chúng tôi đã nhìn thấy nhau. Thỉnh thoảng cậu lại lén nhìn tôi, và ngược lại. Chúng tôi đã tận hưởng khoảng thời gian và không gian của mình, chẳng mảy may suy nghĩ là chỉ ít phút nữa nó sẽ biến mất như chưa từng tồn tại… Bao nhiêu năm sau, tôi vẫn nhớ cảm giác của ngày hôm ấy. Tại sao chúng tôi không tiến lại làm quen nhau? Tôi cũng không biết.

Đôi khi tôi cũng thích sự lãng đãng, mơ màng, không hứa hẹn, không tìm hiểu. Chỉ ở đó cùng vẻ đẹp của phút giây. Câu chuyện của mỗi người sẽ mãi là điều bí ẩn.

“Để thấy vũ trụ trong một hạt cát,
và bầu trời trong một đóa hoa rừng
hãy giữ vô cùng trong lòng tay bạn,
và thiên thu trong một khắc đồng hồ…”

Có thể những cảm xúc đó chính là “thiên thu”, sinh ra để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mỗi chúng ta.


Công viên Nami, Hàn Quốc

Link bài gốc

Không biết từ khi nào, tôi luôn thích ngồi bên những ô cửa sổ. Hồi nhỏ, tôi nhớ mình hay ngồi cạnh cửa sổ ở nhà bà ngoại, nhìn ra một khoảng không gian xám xám, u u, đối diện là bức tường phai tróc những mảng vôi loang lổ… Tôi vẫn thích ngồi đó, đắm chìm vào cái không khí bàng bạc, mơ hồ. Mọi thứ cứ như không chỉ được diễn ra một lần ở nơi đây, vào thời điểm này.

Tôi thích một ô cửa sổ có khung. Cái khung giữ cho không gian vừa cởi mở, vừa riêng tư.

Những việc tôi hay làm bên cửa sổ: uống trà, vẽ vời, viết, đọc… những thứ chỉ cần làm một mình cũng dễ chịu. Có lẽ vậy mà cửa sổ luôn là nơi tôi chú ý nhất khi đặt chân vào một căn nhà. Tôi sẽ đặt một chiếc bàn nhỏ cùng ít vật dụng lên đó. Tôi tò mò muốn biết ô cửa sổ của những người tôi thương trông như thế nào, có ánh nắng chiếu vào buổi sáng, có ánh đèn ấm vàng buổi tối hay không, được đặt cạnh những vật dụng gì…


Link bài gốc