Có gì quan trọng hơn ngắm nhìn một bông hoa, nắm bàn tay xinh của con, nụ cười của mẹ, xem một bộ phim cảm động, đọc cuốn sách hay, uống tách trà thơm, đón nắng lên, thưởng thức món yêu thích, nghe tiếng mưa, hiểu ra một điều gì đó, lạc lối, hạnh phúc không lý do, khóc, khẽ hát, mộng mơ…
” – Giây phút này rồi sẽ biến mất. Chúng ta làm gì đây?
– Hãy tận hưởng nó. ”
(Phim “Eternal sunshine of a spotless mind”)
Mặt tích cực nhất của vụ xả thải, đó là mọi người bắt đầu quan tâm đến chất lượng sống của mình và đặt nhiều câu hỏi hơn đến những người đang được trao quyền để quản lý… Mỗi người có cách hành động khác nhau. Tôi hi vọng chúng ta sẽ ủng hộ và tôn trọng nhau hơn là chỉ trích. Trên hết mỗi người cũng nên tự đặt câu hỏi cho bản thân, mình đã thật sự sống ĐÚNG hay chưa.
Không phải đi dạo, nghe nhạc, đập chén bát, ngủ, tắm, hay shopping… mà là cọ toilet, giặt đồ, tưới cây, làm vườn, đổ rác, lau nhà, sửa cửa, dọn kệ sách… tất cả những việc khiến nhà cửa gọn gàng, sạch đẹp, thơm tho. Tại sao lại là dọn dẹp? Khi dọn dẹp năng lượng xấu bị tiêu hao, người mệt lả đi, chẳng còn sức để buồn hay suy nghĩ, chỉ muốn ngủ. Thứ nữa, nhìn thấy nhà cửa thoáng đãng sạch đẹp, tinh thần sẽ vô cùng thoải mái, giống như đầu óc cũng được gọn gàng lại vậy. Điều quan trọng cuối cùng, mình có được cảm giác CÓ ÍCH vì đã hoàn thành tốt được việc gì đó. Cảm giác này rất tích cực.
Ai chưa làm qua, lần nào đó hãy thử xem, biết đâu nó có thể giúp.
Viết những dòng này, nhớ Cô, người đã tình cờ bước vào cuộc sống của mình trong một giai đoạn khó khăn, mình đã được Cô nâng bước. Giờ này không biết Cô đang ở nơi đâu.
Trời đang mưa, hôm nay mưa cả ngày. Chúc mọi người ngủ ngon.
Đôi lúc cảm nhận bản thân đang có quá nhiều thứ, quá nhiều vật chất, quá nhiều thông tin, quá nhiều mẹo vặt… Liệu có cần nhiều đến thế không, đã áp dụng được bao nhiêu rồi? Thời buổi của bội thực, và phân tán. Mình cảm giác càng sở hữu nhiều, chúng ta càng bị tách rời khỏi cuộc sống chân thật, quên đi những điều ý nghĩa. Đó là hội chứng FOMO phải không? Luôn sợ bỏ lỡ điều gì đó, trong khi mỗi người còn không đủ thời gian để tiếp thu nữa.
Ừ thì lâu rồi không mua sách, nghiền ngẫm những cuốn cũ cái đã. Quần áo mix match tạo ra những set mới. Các mối quan hệ ưu tiên gìn giữ, chăm sóc hơn làm làm quen mới. Quán ngon đi nhiều hơn để thành quán quen. Tập trung vào môn thể thao yêu thích cho thật giỏi. Lựa ra những lời nhắc cần thiết nhất rồi thực tập để trở thành một phần của bản thân…
Nhỏ Mơ em của mình từng nói, “mỗi thứ em cố gắng chỉ có một, một cái ly, một cái chén, một bình hoa… vì em thấy khi mình chỉ có một, mình sẽ trân trọng và nâng niu món đồ đó lắm…”. Mơ có biết là chị nể Mơ lắm khi nghe em nói câu này không 🙂 dù bây giờ Mơ đã có gia đình và một nhóc tì theo đuôi, nhưng chị tin là em vẫn sẽ thu vén để tiếp tục được phương châm sống này với gia đình nhỏ của mình. Nó đẹp trong ngần.
Đây là một bài viết cũ, mình lưu lại.
Sau lần chuyển nhà, mình quay lại xóm cũ. Ghé chợ định mua vài chiếc bánh rán đậu xanh. Cậu em bán bánh chừng hai mươi, nhìn thấy mình vui mừng: “Lâu quá không thấy chị ghé em, chị khỏe không?”. Mình hơi bất ngờ vì chỉ mua vài lần và cũng ít nói chuyện, thế mà em ấy vẫn nhớ. Có thể vì có lần mình nhắc em nên dùng kẹp gắp bánh thay vì tay chăng? :))…
Ai hay mua đồ ở một shop chuyên quần áo cho giới văn phòng, khu Phú Nhuận, chắc sẽ biết cô bé bán hàng gốc Phi (nhân viên). Mình ấn tượng với em về vẻ ngoài 100% “châu Phi” nhưng cất giọng lên lại “Việt” 100%, giao tiếp lễ phép, từ tốn. Có lần đang chạy xe ngoài đường, mình nhìn thấy em từ trong hẻm quẹo ra. Thường gặp người quen, mình rất hay chào hỏi. Nhưng lần này nghĩ bụng, chào hỏi cũng vô duyên, chắc chắn cô bé không nhớ mình là ai đâu. Một ngày cả trăm lượt người mua hàng chứ ít gì. Thế là mình drồ gas chạy lên trước, hai cặp mắt chỉ kịp lướt qua nhau, còn thông qua lớp khẩu trang kín mít của mình nữa. Thế mà chút xíu sau đó, mình nghe giọng em ấy gọi với lên: “Chị ơiii, chị có nhớ em không?…”. Oh wow, mình khựng lại vài giây, tháo khẩu trang ra và trò chuyện. Thấy vui và cũng ngạc nhiên quá…
Và một khi đã ở lại, họ sẽ ở lại rất lâu.
“Bất kể áp lực “thành công” từ bên ngoài. Bất kể kỳ vọng, bất kể trách nhiệm, bất kể ước mơ. Cảm hứng sống của bạn quá quý giá để đánh đổi. Những năm tháng này, những cảm giác này quá quý giá để chỉ lưu lại trong ký ức bạn như một vùng sương mờ.”
Mình luôn thích kiểu thiên nhiên chan hoà ôm lấy kiến trúc, hoặc nói cách khác kiến trúc được hình thành dựa trên thiên nhiên. Không uốn nắn, không giả tạo, hãy để mọi thứ gắn kết với nhau một cách tự nhiên. Không cần một công trình đồ sộ nữa, chỉ cần vừa đủ cho một chốn đi về, mỗi ngày chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mùa đang trôi đã là quá tuyệt vời.