Đây là một bài viết cũ, mình lưu lại.

Sau lần chuyển nhà, mình quay lại xóm cũ. Ghé chợ định mua vài chiếc bánh rán đậu xanh. Cậu em bán bánh chừng hai mươi, nhìn thấy mình vui mừng: “Lâu quá không thấy chị ghé em, chị khỏe không?”. Mình hơi bất ngờ vì chỉ mua vài lần và cũng ít nói chuyện, thế mà em ấy vẫn nhớ. Có thể vì có lần mình nhắc em nên dùng kẹp gắp bánh thay vì tay chăng? :))…

Ai hay mua đồ ở một shop chuyên quần áo cho giới văn phòng, khu Phú Nhuận, chắc sẽ biết cô bé bán hàng gốc Phi (nhân viên). Mình ấn tượng với em về vẻ ngoài 100% “châu Phi” nhưng cất giọng lên lại “Việt” 100%, giao tiếp lễ phép, từ tốn. Có lần đang chạy xe ngoài đường, mình nhìn thấy em từ trong hẻm quẹo ra. Thường gặp người quen, mình rất hay chào hỏi. Nhưng lần này nghĩ bụng, chào hỏi cũng vô duyên, chắc chắn cô bé không nhớ mình là ai đâu. Một ngày cả trăm lượt người mua hàng chứ ít gì. Thế là mình drồ gas chạy lên trước, hai cặp mắt chỉ kịp lướt qua nhau, còn thông qua lớp khẩu trang kín mít của mình nữa. Thế mà chút xíu sau đó, mình nghe giọng em ấy gọi với lên: “Chị ơiii, chị có nhớ em không?…”. Oh wow, mình khựng lại vài giây, tháo khẩu trang ra và trò chuyện. Thấy vui và cũng ngạc nhiên quá…

Chỗ café trong hẻm mình hay uống, đã khá lâu năm, lúc nào khách cũng tấp nập. Trước đây chỉ sau 2, 3 lần gì đó, mình đã không bao giờ phải dặn dò nữa. Họ luôn pha café thêm nhiều sữa, đúng thói quen của mình.Bạn có thấy điểm chung? Mình không phải dân kinh doanh, nhưng mình biết một điều. Một trong những cách để giữ chân khách hàng hiệu quả nhất, thân mến nhất (ngoài chất lượng sản phẩm, hậu mãi… ra), đó là: HÃY GHI NHỚ HỌ!

Và một khi đã ở lại, họ sẽ ở lại rất lâu.


Link bài gốc

“Bất kể áp lực “thành công” từ bên ngoài. Bất kể kỳ vọng, bất kể trách nhiệm, bất kể ước mơ. Cảm hứng sống của bạn quá quý giá để đánh đổi. Những năm tháng này, những cảm giác này quá quý giá để chỉ lưu lại trong ký ức bạn như một vùng sương mờ.”

Đỗ Hữu Chí 


Link bài gốc


Hình internet

Mình luôn thích kiểu thiên nhiên chan hoà ôm lấy kiến trúc, hoặc nói cách khác kiến trúc được hình thành dựa trên thiên nhiên. Không uốn nắn, không giả tạo, hãy để mọi thứ gắn kết với nhau một cách tự nhiên. Không cần một công trình đồ sộ nữa, chỉ cần vừa đủ cho một chốn đi về, mỗi ngày chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mùa đang trôi đã là quá tuyệt vời.