Hôm nay gặp những người bạn thân. Chẳng nói gì nhiều. Vài ba câu linh tinh, nhưng thấy ấm áp lạ. Nhìn ánh mắt bạn mình biết bạn cũng vui. Tình bạn cũng như rượu, càng lâu năm càng quý. Nói chụp với nhau tấm hình vì lâu quá chưa có tấm nào mới, vậy mà mải ăn rồi quên mất.

Trên đường về, nhìn thấy mảnh trăng khuyết trên con phố nhỏ, đẹp và thoáng chút cô đơn.

“Ai vội vàng đi ngang lòng người
Mang theo bao yêu đương
Thoáng qua như là…
Cơn mưa rào.”

(hình sưu tầm)

Một trong những tổ hợp sáng tạo đầu tiên của Saigon, mà thời của tụi mình những người yêu nghệ thuật – sáng tạo không thể không biết đến, đó chính là Toa Tàu, Nơi người lớn được là trẻ con và trẻ con được là chính mình”. Bạn có thể ghé qua thăm Toa Tàu tại fanpage cũ. Dù chỉ để hoài niệm về một không gian tươi đẹp đã từng tồn tại, mình tin bạn vẫn được truyền rất nhiều cảm hứng.

Trong hình là lớp Vẽ Sáng Tạo, mình may mắn được tham gia. Mình thật sự tận hưởng từng giây phút ở đó, mỗi tuần đều rất ngóng chờ ngày đi học. Mình cũng làm quen được nhiều bạn hay ho, tụi mình đã kết nối đến tận hôm nay. Hành trình của Toa Tàu đã dừng lại vào ngày 24/08/2018, nhưng cảm xúc và tình yêu nghệ thuật tụi mình đã chia sẻ cùng nhau sẽ còn mãi, chắc chắn là như vậy.

Đỗ Hữu Chí – người sáng lập Toa Tàu, gần đây có mở lớp vẽ nhỏ của riêng anh ấy (ngẫu hứng và không thường xuyên). Bạn nào muốn thử cảm giác hạnh phúc khi vẽ là như thế nào, thì kết nối lẹ nhen: Vẽ Vỡ Lòng, tháng 12/2025.

Bên cửa sổ, nào ta cùng vẽ 😀

Cái tiệm bột chiên chút xíu, mà đã được mấy chục năm. Mỗi lần mua nhiều khi phải chờ 15′ mới có. Hai vợ chồng thi nhau chiên để nghỉ mệt. Không lúc nào bếp ngừng nổi lửa. Mỗi lần chạy xe qua mùi thơm thiệt là thơm…

Mình cũng thích có cái “business” riêng như vậy. Nhỏ thôi cũng được nhưng đi-cùng-năm-tháng ^^. Chẳng phải rất hay hay sao khi mình ngồi ăn tại cái quán hồi còn nhỏ mình hay ăn, ba mẹ, ông bà của mình cũng từng ăn ở đó.

Địa chỉ quán: ở giữa giữa đường Tân Hoà Đông, gần chợ Tân Hoà Đông. Cập nhật đến hôm nay 11/12/2025, quán vẫn còn hoạt động.

Bạn nào đọc được bài này ngẫu nhiên, thì nhắn bên dưới, mình sẽ mời bạn một chầu bột chiên ăn mệt nghỉ, okie la? 😀

“Ai kẹo mạch nha hông…”
Mấy chục năm rồi mới gặp lại. Bánh thơm thơm nhẹ nhàng, ngọt dìu dịu, dễ thương. Dừa nạo và mè thì béo nữa. Mỗi lần ăn lại được ngắm người bán tung chiêu trải kẹo thiệt nghệ… Thời của mình trẻ nhỏ chỉ ăn vặt những món này, không có bánh kẹo siêu thị vô cảm và có hại như bây giờ!
Cô hay bán ở trước trường Nhật Ngữ Đông Du, chung cư Hồ Văn Huê.
Cô nói ngày nào đi bán cũng có người xin chụp hình :D. Đúng rồi cô ơi, tại vì bây giờ tụi con rất ít thấy loại kẹo tuyệt đẹp này. Con còn gọi nó là kẹo thủy tinh. 
Có ai thấy kẹo thuỷ tinh bán ở đâu nữa không? Gần một năm rồi mình chưa được ăn lại.

Ai đó đã nói:

“Đẹp không phải để hút người vào, mà để giữ người ở lại”.

Hình chụp hoa và nắng dịu dàng bên nhau, vào một buổi sáng tháng 12.

Hôm qua thằng nhóc không chịu tắm, mình phải tìm cách và quăng một trái táo vô chậu nước. Thế là ảnh nhào tới hí hửng chơi. Vừa tắm cho nhóc mình vừa bảo với con là “Nói TÁO đi con”… Vài lúc kêu gọi động viên xong thì con nói, rõ-ràng-từng-chữ… “ÁP…PỒ”!!!??? Mình  trố mắt nhìn trong vòng 7 nốt nhạc. Con thấy mình thích thú còn lập lại mấy lần sau đó và suốt tối thì cứ cầm quả táo và “áp pồ, áp pồ…” 

Con được 18 tháng, nhưng mới biết nói vài từ thôi. Trước giờ con có coi trên tablet nhiều lần đoạn clip ABC tiếng Anh, trái táo rơi xuống… Không biết có phải học từ đây hay không…

Chuyện này làm mình nhớ đến một quảng cáo ngày xưa. Ông bố bảo “Nói HOA đi con”, và đứa bé “PHONG LAN” 😉

Giờ thì mình tin là hoàn toàn có khả năng xảy ra. Tiềm năng của bé là vô tận, nhiều sách nói vậy lắm. Đừng bao giờ nghĩ bé con còn nhỏ mà hok có võ nghen ;D

Đi ngang qua chợ thấy hoa tươi rói. Mua cho mình một bông. Đi ngang cái tiệm cũ cũ, cô chủ mặt phúc hậu đang bày heo đất ra trước cửa. Mua cho con một con, như hồi còn nhỏ. Con ríu rít líu lo lựa heo…
Và lẩm bẩm hát “mẹ mua cho Kin heo đất, í à, í a…” suốt trên đường về.
Đôi lúc tôi quên mất một ngày có thể nhẹ nhàng biết bao.
Chạy xe trên đường, nắng nhẹ, gió thổi hiu hiu.
Ghé lấy “lương khô”, toàn những món yêu thích.
Ăn tô cháo lòng thơm ngon. Quán đang ít khách nên không gian dễ chịu.
Chút qua Thanh, một trong những tiệm đĩa hiếm hoi còn lại của Saigon. Sẽ vừa nhâm nhi cafe vừa lựa đĩa.
Rồi ghé chợ mua tú cầu. Tối dẫn mấy đứa nhỏ đi xem film.
Một ngày thảnh thơi và dịu dàng.
Ngày chủ nhật của mọi người thế nào?
 

Tôi muốn con trai được sống trong một khu phố đông đúc. Nơi người ta đụng nhau cốp cốp khi vừa ló đầu ra ngoài, câu chào và nụ cười luôn sẵn trên môi. Nơi những đứa trẻ chạy chơi náo nhiệt, những buổi chiều về, hồn nhiên và đầy sức sống.

Tôi muốn con trai được ở trong một căn nhà nhỏ thôi, các không gian vừa đủ, nhưng rực sáng ánh đèn, để lúc nào con cũng thấy ấm cúng, an tâm.

Tôi muốn ít nhất một tuần cho con ra chợ chơi một lần. Ở đó con sẽ được quan sát cuộc sống một cách bình dị và chân thực nhất…

Trước khi bắt đầu những bài học của cuộc đời mà có thể không phải do tôi dạy, tôi mong con khởi đầu bằng một tấm lòng cởi mở, một trái tim giản dị, chân thành nhất có thể.