Đây là một lá thư rất đẹp, nên mình lưu giữ lại. Link bài gốc tại đây. 

Khi Camus chưa đầy một tuổi, cha ông đã hy sinh trong Thế chiến I. Ông và anh trai được nuôi dưỡng bởi người mẹ mù chữ, gần như điếc và người bà độc đoán, hầu như không có triển vọng nào cho một tương lai tươi sáng.

Ở trường học, ông bị chế giễu vì vóc dáng còi cọc, yếu ớt. Tuy nhiên, một người thầy tên là Louis Germaine đã nhìn thấy ở cậu bé Albert điều gì đó đặc biệt và khuyến khích đam mê văn chương trong cậu. Dưới sự dìu dắt của người thầy, Camus đã vượt qua những khó khăn nghiệt ngã và bắt đầu nở rộ thành thiên tài tương lai của mình.

Ba thập kỷ sau, Camus trở thành người trẻ thứ hai nhận giải Nobel [người trẻ nhất là Rudyard Kipling]. Vào ngày 19 tháng 11 năm 1957, chỉ vài ngày sau đó, Camus đã gửi cho thầy Germain một bức thư ngắn gọn mà thấm thía. Bức thư như sau:

“19 tháng Mười một năm 1957

Thầy Germain thân mến,

Em đã để cho những ồn ào xung quanh mình những ngày này lắng xuống một chút trước khi thưa chuyện với thầy từ tận đáy lòng mình. Em vừa nhận được một vinh dự quá ư vĩ đại, một thứ mà em không mong muốn cũng không truy cầu. Nhưng khi em hay tin ấy, ý nghĩ vụt lên trong em, ngay sau bà mẹ kính yêu, chính là ý nghĩ về thầy. Không có thầy, không có bàn tay trìu mến thầy từng dang ra cho thằng nhóc nhỏ bé nghèo khổ là em lúc đó, không có sự răn dạy và làm gương của thầy, thì không gì trong tất cả những thứ này có thể xảy ra. Em không quá coi trọng vinh dự này. Nhưng ít nhất nó cho em cơ hội được nói thầy nghe về những gì thầy đã và sẽ luôn là đối với em, và để cam đoan với thầy rằng nỗ lực của thầy, công việc của thầy, và lòng quảng đại mà thầy dồn vào đó vẫn sống mãi trong lòng một cậu học trò bé nhỏ, người mà bất kể năm tháng đoạn trôi, sẽ luôn mang sự biết ơn ấy theo mình. Em ôm thầy bằng cả trái tim.

Albert Camus”

Có gì quan trọng hơn ngắm nhìn một bông hoa, nắm bàn tay xinh của con, nụ cười của mẹ, xem một bộ phim cảm động, đọc cuốn sách hay, uống tách trà thơm, đón nắng lên, thưởng thức món yêu thích, nghe tiếng mưa, hiểu ra một điều gì đó, lạc lối, hạnh phúc không lý do, khóc, khẽ hát, mộng mơ…

” – Giây phút này rồi sẽ biến mất. Chúng ta làm gì đây?

– Hãy tận hưởng nó. ”

(Phim “Eternal sunshine of a spotless mind”)


Link bài gốc

Vòng lá mua bên ngoài thì dễ lắm, nhưng nếu có thể tự làm thì vui hơn nhiều. Và chiếc vòng của mình sẽ là duy nhất. Nó được làm cùng với người thân, bằng thời gian và tình cảm của mình, vật liệu thì thiên nhiên cung cấp miễn phí 🙂 một combo trên cả tuyệt vời! 


Thành phẩm của nhà 3 thế hệ ^^

Lá khô lượm trong công viên. Trái thông lượm trong rừng Đà Lạt. Đèn đom đóm Shopee. Khung cây tròn tận dụng đồ cũ ở nhà, trên Shopee chắc có nhen.

Link bài gốc

Mình ghi lại một ý tưởng dễ thương, sau này có dịp mình sẽ làm tặng người thương.

Ngày xưa lang thang trên mạng, mình mua được một hộp trà ngộ nghĩnh. Mỗi lần lấy một gói, là lại háo hức mở câu chuyện đính kèm. Lần nào cũng phì cười với sự hóm hỉnh của tác giả.

Xưởng Của Beo đã làm ra nó, với khẩu hiệu của Beo “làm những thứ có “nhan sắc” và có ích cho đời”. Sau này “xưởng” đã dời đi đâu đó hoặc không còn nữa. Từ đó trở đi, mình vẫn chưa thấy một hộp trà nào với tỉ mỉ những niềm vui từ trái tim như vậy ở một nơi khác. Dấu ấn của Beo nhẹ nhàng nhưng khó quên.

Có bạn nào muốn thử làm với ý tưởng này không? Chắc chắn mình sẽ đăng ký trước một hộp! 😀

Link bài gốc

Trong thế giới tưởng tượng của chúng tôi…

Set-up rồi chụp hình như vậy thật là vui. Người ta thường hỏi ra công viên có gì chơi. Tụi mình thì chơi đủ kiểu. Bạn có thấy như mình bé nhỏ lại, phiêu lưu trong Thế giới bí mật của Arrietty? 

Tan vỡ, nuối tiếc, cũng đẹp như cảm giác được gần bên nhau. 
Nó khiến người ta nhớ nhau mãi.


Link bài gốc

Uống trà sữa có nhiều ly đẹp mà không muốn vứt đi thì làm gì? Thử trồng một ít hạt giống vào ly như này xem. Một ngày hạt sẽ nẩy mầm, cây sẽ cao lên từng chút một. Sau đó có thể đặt ly cây này ở trong bếp, trên bàn làm việc, kệ sách… Dễ thương một cách nhỏ bé vậy thôi.


Này là rau muống

Link bài gốc

Chú thích: Bài viết vào ngày 04, tháng 05, năm 2016, cách đây gần 10 năm. Hồi đó mình nhiều lý tưởng và siêng chia sẻ. Một bài viết có tinh thần xây dựng nên mình lưu lại ở đây.  Hôm nay mình muốn kể một câu chuyện. Gần nhà mình có một cái công viên, trong đó có cái sân cát xinh xinh cho tất cả mọi người cùng chơi, miễn phí. Chơi cát thì phải bỏ giày dép ra. Điều đó không cần quy định, ai cũng biết. Nhưng có một số người lớn, bước nguyên giày dép của họ xuống cát và cũng dạy con cái của họ mang dép khi chơi. Nhiều người ăn uống xả rác một chỗ, xong đi tìm chỗ sạch khác để ngồi. Càng ngày, cái sân cát càng bẩn, người ta càng khó tìm ra chỗ sạch để chơi. Cũng vì thế lại càng nhiều người đi dép xuống cát để tránh bẩn cho mình. Một thời gian sau, sân cát bị bỏ hoang. Chẳng ai muốn và còn có thể chơi ở cái sân đó nữa. Hãy nghĩ một chút về thực phẩm bẩn. Người trồng rau thì có luống rau riêng để ăn. Người bán thịt cũng có thịt riêng để ăn. Họ chỉ bán cho người khác thôi mà, còn họ đâu có sao. Nhưng có thật thế không? Đến vụ xả thải ở Hà Tĩnh. Nước giàu luôn tìm những nước nghèo để khai thác tài nguyên, xây dựng nhà máy. Nếu có ô nhiễm môi trường, cũng không phải ở nước họ. Chắc họ tự hào mình khôn ngoan, và sung sướng khi được xếp trên những dân tộc khác, đất nước khác. Nhưng có thật thế không? 

Mặt tích cực nhất của vụ xả thải, đó là mọi người bắt đầu quan tâm đến chất lượng sống của mình và đặt nhiều câu hỏi hơn đến những người đang được trao quyền để quản lý… Mỗi người có cách hành động khác nhau. Tôi hi vọng chúng ta sẽ ủng hộ và tôn trọng nhau hơn là chỉ trích. Trên hết mỗi người cũng nên tự đặt câu hỏi cho bản thân, mình đã thật sự sống ĐÚNG hay chưa.


Tác giả đang ngồi trước sân cát 🙂

Link bài gốc