• Post comments:0 Comments

Táo hay Apple?

Hôm qua thằng nhóc không chịu tắm, mình phải tìm cách và quăng một trái táo vô chậu nước. Thế là ảnh nhào tới hí hửng chơi. Vừa tắm cho nhóc mình vừa bảo với con là “Nói TÁO đi con”… Vài lúc kêu gọi động viên xong thì con nói, rõ-ràng-từng-chữ… “ÁP…PỒ”!!!??? Mình  trố mắt nhìn trong vòng 7 nốt nhạc. Con thấy mình thích thú còn lập lại mấy lần sau đó và suốt tối thì cứ cầm quả táo và “áp pồ, áp pồ…” 

Con được 18 tháng, nhưng mới biết nói vài từ thôi. Trước giờ con có coi trên tablet nhiều lần đoạn clip ABC tiếng Anh, trái táo rơi xuống… Không biết có phải học từ đây hay không…

Chuyện này làm mình nhớ đến một quảng cáo ngày xưa. Ông bố bảo “Nói HOA đi con”, và đứa bé “PHONG LAN” 😉

Giờ thì mình tin là hoàn toàn có khả năng xảy ra. Tiềm năng của bé là vô tận, nhiều sách nói vậy lắm. Đừng bao giờ nghĩ bé con còn nhỏ mà hok có võ nghen ;D

  • Post comments:0 Comments

Heo đất

Đi ngang qua chợ thấy hoa tươi rói. Mua cho mình một bông. Đi ngang cái tiệm cũ cũ, cô chủ mặt phúc hậu đang bày heo đất ra trước cửa. Mua cho con một con, như hồi còn nhỏ. Con ríu rít líu lo lựa heo…
Và lẩm bẩm hát “mẹ mua cho Kin heo đất, í à, í a…” suốt trên đường về.
  • Post comments:0 Comments

Một ngày Chủ Nhật thảnh thơi

Đôi lúc tôi quên mất một ngày có thể nhẹ nhàng biết bao.
Chạy xe trên đường, nắng nhẹ, gió thổi hiu hiu.
Ghé lấy “lương khô”, toàn những món yêu thích.
Ăn tô cháo lòng thơm ngon. Quán đang ít khách nên không gian dễ chịu.
Chút qua Thanh, một trong những tiệm đĩa hiếm hoi còn lại của Saigon. Sẽ vừa nhâm nhi cafe vừa lựa đĩa.
Rồi ghé chợ mua tú cầu. Tối dẫn mấy đứa nhỏ đi xem film.
Một ngày thảnh thơi và dịu dàng.
Ngày chủ nhật của mọi người thế nào?
 
  • Post comments:0 Comments

Khi con còn nhỏ

Tôi muốn con trai được sống trong một khu phố đông đúc. Nơi người ta đụng nhau cốp cốp khi vừa ló đầu ra ngoài, câu chào và nụ cười luôn sẵn trên môi. Nơi những đứa trẻ chạy chơi náo nhiệt, những buổi chiều về, hồn nhiên và đầy sức sống.

Tôi muốn con trai được ở trong một căn nhà nhỏ thôi, các không gian vừa đủ, nhưng rực sáng ánh đèn, để lúc nào con cũng thấy ấm cúng, an tâm.

Tôi muốn ít nhất một tuần cho con ra chợ chơi một lần. Ở đó con sẽ được quan sát cuộc sống một cách bình dị và chân thực nhất…

Trước khi bắt đầu những bài học của cuộc đời mà có thể không phải do tôi dạy, tôi mong con khởi đầu bằng một tấm lòng cởi mở, một trái tim giản dị, chân thành nhất có thể.

  • Post comments:0 Comments

Tặng chị

Một bài viết cũ.

Hôm nay có chút thời gian rảnh, mình viết trả nợ cho chính mình một bài viết, và để tặng cho Chị.
Có lần, khi mới sanh xong, gặp chị, chị tặng cho chai dầu dừa xinh xinh. Mình thốt lên bảo, ôi dầu dừa, em có nhiều ở nhà lắm, hay chị giữ xài đi… chị chỉ nhẹ nhàng nói, không xài cũng được, em có thể giữ làm kỷ niệm mà… Ờ ha, em sững lại một chút. Nhờ chị mà em thấy mình thật không biết cách nhận quà của người khác. Ý của chị sao giản đơn quá, nhưng nó rất sâu sắc. Quà được tặng, đâu phải lúc nào cũng cần xài.
Rồi một lần đi café, nhóm có tiết mục trao đổi sách, mình hì hụi lục sách, người này hợp cuốn gì, người kia hợp cuốn gì… khi gặp, chị tặng cho hai đứa hai cuốn sách y chang với một tựa đề ý nghĩa. Vô tình, mình lại thốt lên “ah, sách này em đọc rồi… hehe”. Cũng nhẹ nhàng, chị bảo, em tặng cuốn em mua cho người khác, giữ cuốn của chị làm kỷ niệm đi… Uh ha, vậy mà lúc đó không nghĩ được vậy đầu tiên. Sách được tặng, đâu phải lúc nào cũng cần đọc.
Vô nhà chị, một góc rất xinh, ngay giữa kệ là hình hai chị em chụp chung hôm nào…
Chỉ đơn giản vài điều, vài câu nói của chị, mà là điều quý giá em nhận được. Hiểu là tấm lòng người tặng và giá trị tinh thần của món quà mới chính là quà tặng hay ho nhất, và không bao giờ có hạn sử dụng.

  • Post comments:0 Comments

Hướng nội

Tôi thường bị thu hút bởi những người hướng nội. Có gì đó ở họ vững chãi, chân thật, vừa mong manh, chờ đợi… Mỗi điều họ nói ra thường chính xác là những điều cần nói. Luôn khiến mình lắng nghe và tôn trọng.
Thế giới đã nhiều người thích nói rồi, nếu thiếu họ thì chúng ta hẳn sẽ cảm thấy bơ vơ lắm, hen.
  • Post comments:0 Comments

Cảm hứng sống

“Bất kể áp lực “thành công” từ bên ngoài. Bất kể kỳ vọng, bất kể trách nhiệm, bất kể ước mơ. Cảm hứng sống của bạn quá quý giá để đánh đổi. Những năm tháng này, những cảm giác này quá quý giá để chỉ lưu lại trong ký ức bạn như một vùng sương mờ.”

Đỗ Hữu Chí 

  • Post comments:0 Comments

Mùa vải xinh đẹp

Trưng bày đẹp như thế này thì không thể không ghé chụp hình và mua ủng hộ vài ký. Sống trong một đời sống trọng hình thức, thì đầu tư một chút cho cái vỏ ngoài cũng là một việc cần, để được chú ý hơn, bớt thiệt thòi cho bản thân… 

  • Post comments:0 Comments

Cafe vợt vị thời gian

Một quán Café hơn nửa thế kỷ ở Sài Gon. Họ chưa từng đóng cửa một ngày nào trong 50 năm qua. Ngoài vị đắng thơm của cafe, còn có vị của thời gian và kỷ niệm, nên người ta sẽ còn mãi lui tới. Đây là trải nghiệm cà phê mà bạn không nên bỏ lỡ.

– Địa chỉ: 330/2 Phan Đình Phùng, P. 1, Q. Phú Nhuận.

– Mở cửa: 24/24.

– Đặc trưng: pha bằng vợt; không khí hẻm Saigon gần gũi, thân quen.

  • Post comments:0 Comments

A quote about love

“Lovers don’t finally meet somewhere. They’re in each other all along”

Những người yêu nhau không phải cuối cùng rồi sẽ gặp ở một nơi nào đấy. Họ đã ở trong nhau từ suốt rồi. – (mình dịch)