• Post comments:0 Comments

Chợ phiên màu Xanh

Bạn đã bao giờ đi thử một chợ phiên Xanh? Chợ phiên Xanh là nơi mà người bán lẫn người mua hướng tới thực phẩm không hoá chất, không biến đổi gen, an toàn cho con người và thiên nhiên. Ở đó bạn có thể tìm thấy những món đồ mộc mạc, chân chất như: bó rau vườn, mớ cá đồng, ít mứt nhà làm, những cục xà bông thảo mộc xinh xắn, hay dụng cụ làm bằng lá, tre nứa, cây xanh, đồ hand-made… số lượng thường ít, vừa đủ cho một lần họp mặt bán buôn. 

Hôm ấy là một ngày vui và tràn đầy cảm hứng của chị em mình. Trời lắc rắc mưa nhẹ, rồi lại rực rỡ nắng vàng. Thời tiết quả là rất hợp cho một chợ phiên màu xanh. Đi chợ Xanh không những trong lành, lại còn rất vui. 

Sẵn cùng chủ đề, mình giới thiệu với bạn chị Hang Mai, một nhân vật Xanh xịn xò nhất mà mình biết. Từ chị Mai, bạn sẽ biết thêm được nhiều điều hay ho về thiên nhiên, thuận tự nhiên, bỏ phố về rừng, và thêm nhiều nhân vật Xanh khác cũng xịn xò như chị ấy. 

Hình như chị Mai là người mang sách “Cuộc cách mạng Một – Cọng – Rơm”  Gieo Mầm Trên Sa Mạc về Việt Nam. “Hai tác phẩm kinh điển của nhà nông học Nhật Bản Masanobu Fukuoka, đề xướng triết lý nông nghiệp tự nhiên “4 Không” (không cày xới, không phân bón, không thuốc trừ sâu, không làm cỏ). Tư tưởng này nhấn mạnh sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên, giúp phục hồi đất và tái tạo hệ sinh thái, biến sa mạc hóa thành đất canh tác màu mỡ.” Một tư tưởng mà đến nay theo mình, vẫn còn đi trước thời đại.

  • Post comments:0 Comments

Ai cũng muốn được ghi nhớ

Đây là một bài viết cũ, mình lưu lại.

Sau lần chuyển nhà, mình quay lại xóm cũ. Ghé chợ định mua vài chiếc bánh rán đậu xanh. Cậu em bán bánh chừng hai mươi, nhìn thấy mình vui mừng: “Lâu quá không thấy chị ghé em, chị khỏe không?”. Mình hơi bất ngờ vì chỉ mua vài lần và cũng ít nói chuyện, thế mà em ấy vẫn nhớ. Có thể vì có lần mình nhắc em nên dùng kẹp gắp bánh thay vì tay chăng? :))…

Ai hay mua đồ ở một shop chuyên quần áo cho giới văn phòng, khu Phú Nhuận, chắc sẽ biết cô bé bán hàng gốc Phi (nhân viên). Mình ấn tượng với em về vẻ ngoài 100% “châu Phi” nhưng cất giọng lên lại “Việt” 100%, giao tiếp lễ phép, từ tốn. Có lần đang chạy xe ngoài đường, mình nhìn thấy em từ trong hẻm quẹo ra. Thường gặp người quen, mình rất hay chào hỏi. Nhưng lần này nghĩ bụng, chào hỏi cũng vô duyên, chắc chắn cô bé không nhớ mình là ai đâu. Một ngày cả trăm lượt người mua hàng chứ ít gì. Thế là mình drồ gas chạy lên trước, hai cặp mắt chỉ kịp lướt qua nhau, còn thông qua lớp khẩu trang kín mít của mình nữa. Thế mà chút xíu sau đó, mình nghe giọng em ấy gọi với lên: “Chị ơiii, chị có nhớ em không?…”. Oh wow, mình khựng lại vài giây, tháo khẩu trang ra và trò chuyện. Thấy vui và cũng ngạc nhiên quá…

Chỗ café trong hẻm mình hay uống, đã khá lâu năm, lúc nào khách cũng tấp nập. Trước đây chỉ sau 2, 3 lần gì đó, mình đã không bao giờ phải dặn dò nữa. Họ luôn pha café thêm nhiều sữa, đúng thói quen của mình.
Bạn có thấy điểm chung? Mình không phải dân kinh doanh, nhưng mình biết một điều. Một trong những cách để giữ chân khách hàng hiệu quả nhất, thân mến nhất (ngoài chất lượng sản phẩm, hậu mãi… ra), đó là: HÃY GHI NHỚ HỌ!

Và một khi đã ở lại, họ sẽ ở lại rất lâu.

  • Post comments:0 Comments

Một nơi thiên đường ở Đà Lạt

Buổi sáng. Mở bung cửa ra, nắng ấm và gió lạnh tràn vào, tiếng chim hót, mùi thơm cỏ cây… Ta đứng đó, chân chạm trên cỏ còn vương sương đêm, mong thời gian ngừng lại, để lắng nghe trọn vẹn bản hòa ca trong suốt của rừng thông.

Địa điểm: Binh An Village Resort. 

  • Post comments:0 Comments

Cây ngọc lan

Bà ngoại hay bảo mình hái hoa ngọc lan bỏ vào túi áo của ngoại, cho thơm. Đây là mùi nước hoa thiên nhiên của ngoại. Cây ngọc lan nhiều tuổi xum xuê lá, lúc nào cũng cho hoa điểm trắng cây… Giờ thì cây đã bị chặt bỏ, căn nhà kỷ niệm đã bị tháo dỡ, bà ngoại cũng đã mất… nhưng ký ức thì ở lại mãi mãi, không bao giờ phai.

  • Post comments:0 Comments

Nhật ký một ngày

Trưa đi present xong, tạt ngang chợ Bến Thành ăn bánh bèo, rồi ghé Kafka tặng mình vài quyển sách… Ở đó gặp nhạc sĩ Tuấn Khanh. Chú bình dị hơn mình tưởng. Ra chú cũng là khách quen ở đây. Trò chuyện với những người đọc nhiều ở đó, thấy vui.
 
Trên đường về, ghé mua tượng cho người bạn nhỏ ở nhà. Chị chủ có bán gốm Nhật than “khu này ít ai mua lắm” nên mình ủng hộ vài cái… Ở đó cả rừng chén dĩa nên không thấy gì đặc biệt, về mở ra xem thấy iu iu… Để vài chiếc bánh nhỏ sẽ rất xinh.
Cuối ngày pha ly cafe sữa thơm, nghĩ về một ngày trôi qua. Khẽ và yên.
 
Mai lại là một ngày mới.
  • Post comments:0 Comments

Một buổi tối nào đó

Hôm nay gặp những người bạn thân. Chẳng nói gì nhiều. Vài ba câu linh tinh, nhưng thấy ấm áp lạ. Nhìn ánh mắt bạn mình biết bạn cũng vui. Tình bạn cũng như rượu, càng lâu năm càng quý. Nói chụp với nhau tấm hình vì lâu quá chưa có tấm nào mới, vậy mà mải ăn rồi quên mất.

Trên đường về, nhìn thấy mảnh trăng khuyết trên con phố nhỏ, đẹp và thoáng chút cô đơn.

“Ai vội vàng đi ngang lòng người
Mang theo bao yêu đương
Thoáng qua như là…
Cơn mưa rào.”

(hình sưu tầm)
  • Post comments:0 Comments

Toa Tàu trong ký ức

Một trong những tổ hợp sáng tạo đầu tiên của Saigon, mà thời của tụi mình những người yêu nghệ thuật – sáng tạo không thể không biết đến, đó chính là Toa Tàu, Nơi người lớn được là trẻ con và trẻ con được là chính mình”. Bạn có thể ghé qua thăm Toa Tàu tại fanpage cũ. Dù chỉ để hoài niệm về một không gian tươi đẹp đã từng tồn tại, mình tin bạn vẫn được truyền rất nhiều cảm hứng.

Trong hình là lớp Vẽ Sáng Tạo, mình may mắn được tham gia. Mình thật sự tận hưởng từng giây phút ở đó, mỗi tuần đều rất ngóng chờ ngày đi học. Mình cũng làm quen được nhiều bạn hay ho, tụi mình đã kết nối đến tận hôm nay. Hành trình của Toa Tàu đã dừng lại vào ngày 24/08/2018, nhưng cảm xúc và tình yêu nghệ thuật tụi mình đã chia sẻ cùng nhau sẽ còn mãi, chắc chắn là như vậy.

Đỗ Hữu Chí – người sáng lập Toa Tàu, gần đây có mở lớp vẽ nhỏ của riêng anh ấy (ngẫu hứng và không thường xuyên). Bạn nào muốn thử cảm giác hạnh phúc khi vẽ là như thế nào, thì kết nối lẹ nhen: Vẽ Vỡ Lòng, tháng 12/2025.

Bên cửa sổ, nào ta cùng vẽ 😀

  • Post comments:0 Comments

Bột chiên Hùng

Cái tiệm bột chiên chút xíu, mà đã được mấy chục năm. Mỗi lần mua nhiều khi phải chờ 15′ mới có. Hai vợ chồng thi nhau chiên để nghỉ mệt. Không lúc nào bếp ngừng nổi lửa. Mỗi lần chạy xe qua mùi thơm thiệt là thơm…

Mình cũng thích có cái “business” riêng như vậy. Nhỏ thôi cũng được nhưng đi-cùng-năm-tháng ^^. Chẳng phải rất hay hay sao khi mình ngồi ăn tại cái quán hồi còn nhỏ mình hay ăn, ba mẹ, ông bà của mình cũng từng ăn ở đó.

Địa chỉ quán: ở giữa giữa đường Tân Hoà Đông, gần chợ Tân Hoà Đông. Cập nhật đến hôm nay 11/12/2025, quán vẫn còn hoạt động.

Bạn nào đọc được bài này ngẫu nhiên, thì nhắn bên dưới, mình sẽ mời bạn một chầu bột chiên ăn mệt nghỉ, okie la? 😀

  • Post comments:0 Comments

Kẹo mạch nha

“Ai kẹo mạch nha hông…”
Mấy chục năm rồi mới gặp lại. Bánh thơm thơm nhẹ nhàng, ngọt dìu dịu, dễ thương. Dừa nạo và mè thì béo nữa. Mỗi lần ăn lại được ngắm người bán tung chiêu trải kẹo thiệt nghệ… Thời của mình trẻ nhỏ chỉ ăn vặt những món này, không có bánh kẹo siêu thị vô cảm và có hại như bây giờ!
Cô hay bán ở trước trường Nhật Ngữ Đông Du, chung cư Hồ Văn Huê.
Cô nói ngày nào đi bán cũng có người xin chụp hình :D. Đúng rồi cô ơi, tại vì bây giờ tụi con rất ít thấy loại kẹo tuyệt đẹp này. Con còn gọi nó là kẹo thủy tinh. 
Có ai thấy kẹo thuỷ tinh bán ở đâu nữa không? Gần một năm rồi mình chưa được ăn lại.
  • Post comments:0 Comments

Hoa và nắng

Ai đó đã nói:

“Đẹp không phải để hút người vào, mà để giữ người ở lại”.

Hình chụp hoa và nắng dịu dàng bên nhau, vào một buổi sáng tháng 12.