Bà ngoại hay bảo mình hái hoa ngọc lan bỏ vào túi áo của ngoại, cho thơm. Đây là mùi nước hoa thiên nhiên của ngoại. Cây ngọc lan nhiều tuổi xum xuê lá, lúc nào cũng cho hoa điểm trắng cây… Giờ thì cây đã bị chặt bỏ, căn nhà kỷ niệm đã bị tháo dỡ, bà ngoại cũng đã mất… nhưng ký ức thì ở lại mãi mãi, không bao giờ phai.