Người khiêm tốn thì chẳng biết gì cả. Họ đã đi trọn một vòng tròn để trở về với sự hồn nhiên của tuổi thơ. Họ tràn đầy sự kinh ngạc. Họ thấy điều kỳ diệu ở khắp nơi. Họ nhặt những viên đá, những vỏ sò trên bãi biển, và vui sướng như thể vừa tìm thấy kim cương, ngọc lục bảo và hồng ngọc.

Khi còn nhỏ, mẹ tôi rất khổ vì tôi — và người thợ may của tôi cũng vậy. Vì tôi luôn nói với ông ấy: “Hãy may cho con càng nhiều túi càng tốt.”

Ông ấy nói: “Chỉ với một điều kiện — là con đừng nói với ai ta là người may bộ đồ này. Vì con mà ta mất khách. Họ nói: “Ông thợ may này chắc bị khùng rồi…”’

Bởi vì tôi có túi ở phía trước, phía sau, hai bên, trên quần — càng nhiều càng tốt.

Tôi nói với ông ấy: “Chỗ nào còn chút không gian, cứ may thêm túi vào.”

Ông ấy hỏi: “Con bị sao vậy? Điên à?’

Tôi nói: “Bác nghĩ gì cũng được, nhưng con cần thật nhiều túi.”

Bởi vì bên con sông của làng tôi có rất nhiều viên đá màu tuyệt đẹp, và tôi phải nhặt chúng — tôi cần những chiếc túi khác nhau cho từng màu. Mẹ tôi rất tức giận vì tôi đi ngủ mà vẫn để đầy đá trong túi. Khi tôi ngủ rồi, bà bắt đầu lấy từng viên đá ra: “Làm sao con có thể ngủ với từng ấy đá?”

Tôi nói với bà rằng đó là gian lận — không ai được làm gì với tôi khi tôi đang ngủ!

Tuổi thơ có một sự trong sáng vô cùng. Trong sự trong sáng đó, trong sự trong suốt đó, trong cách nhìn đó — cả thế giới hiện ra như một phép màu. Người khiêm tốn quay trở lại với sự tồn tại kỳ diệu này. Chúng ta thì xem mọi thứ là hiển nhiên — nhưng bạn có thấy không, từ cùng một mảnh đất mà hoa sen nở ra, bụi hoa hồng nở ra, và hàng triệu loài hoa khác?

Đất thì không có màu sắc — vậy những màu sắc tuyệt đẹp đó từ đâu đến? Đất thì rất thô ráp — vậy những bông hồng mềm mại như nhung từ đâu mà có? Đất không có màu xanh — vậy cây xanh từ đâu mà mọc lên?

Người khiêm tốn giống như một đứa trẻ một lần nữa. Họ không có đòi hỏi gì — chỉ có lòng biết ơn. Biết ơn mọi thứ; thậm chí biết ơn cả những điều mà bạn không thể tưởng tượng nổi tại sao lại có thể biết ơn.

Osho
“Satyam, Shivam, Sundaram”
(Sưu tầm)

Có ai đó nói một bộ phim hay sẽ khiến mình tin là nó có thật. Khu rừng đom đóm (Hotarubi no Mori e) còn khiến mình đi lạc trong đó luôn. Dù đã ra đời được 15 năm, nhưng ấn tượng riêng biệt đó vẫn không phai.

“Chuyện tình của Gin và Hotaru có lẽ đã trở thành câu chuyện cổ tích nếu không phải sự thật rằng Gin chỉ là một linh hồn, tồn tại vĩnh viễn với thời gian nhưng cũng rất yếu ớt và sẽ tan biến khi chạm vào một con người thực sự. Hai người bên nhau, dù không có được chỉ đơn giản là một cái nắm tay. Nhưng với họ, được cùng nhau trải qua khoảnh khắc mùa hạ, đó đã là tình yêu rồi…” 

Khung cảnh rất đẹp của núi rừng Nhật Bản, lễ hội truyền thống, truyền thuyết về linh hồn… là không gian chính của câu chuyện. Một anime ngắn nhưng rất xuất sắc, dù có là fan của manga-anime hay không, cũng xứng đáng để bạn xem thử một lần.

“Một ngày nào đó, thời gian sẽ chia cắt chúng ta. Dù vậy thì cho đến lúc đó, hãy cứ ở bên nhau.”

“Và cũng có những cái tên ta đâu nỡ quên… là vì 

Lắm ký ức chẳng cho bao chuyện buồn vui qua đi 

Năm năm chẳng hề mau, để ai đợi ai mãi…

Nhưng còn hơn trăm năm ta chẳng biết đến nhau”

Bài này để nhớ đến những cái tên tôi đã không nỡ quên 🌸

Mỗi lần nghĩ về em lại thấy vui

Mỗi lần nghĩ về em lại tràn đầy cảm hứng

Mỗi lần nghĩ về em bất giác tôi mỉm cười 

Tôi muốn gặp em mỗi ngày

Tôi muốn được đùa giỡn cùng em 

Tôi không cần biết địa vị, học thức, giới tính, hay xuất thân

Tôi không cần biết thật, giả… tôi chỉ tin vào nụ cười của em

Tôi không quan tâm ngày mai, tôi chỉ cần biết ngay lúc này

Tôi đã có em trong lòng, của riêng tôi

Vì đâu có gì sợ, không có xấu đẹp, chỉ cần bạn thích! Vẽ là lúc mình học cách buông lỏng, lắng nghe nhịp điệu bên trong, bộc lộ ra những điều không thể nói… là thời gian bạn dành cho riêng mình, thư giãn, yên tĩnh, vui vẻ.

Một tối hứng chí, mình mang màu ra vẽ. Nguệch ngoạc, cắm cúi, cảm nhận thế nào, tay theo thế ấy. Lúc đầu sẽ hơi rén một chút vì tờ giấy trắng tinh, nhưng sau rồi bạn sẽ tìm thấy nhịp của mình. Càng thả lỏng, mình sẽ càng thấy thoả mãn.

“Bạn không vẽ vì bạn vẽ tốt sẵn, mà để một ngày bạn sẽ vẽ tốt hơn. Khi bạn vẽ dở là lúc bạn được trải nghiệm nhiều nhất, chơi nhiều nhất, khám phá ra những điều mà bạn không thể nếu đã quá thành thục.”… Ông hoạ sĩ nào đó nói như vậy. Chợt nghĩ những điều này không chỉ đúng với vẽ đâu ha.

Giờ mời bạn xem qua mấy “kiệt tác” tối nay của P. À, tặng bạn 2 tips nhỏ để tạo cảm hứng, đó là P hay giữ mấy cuốn truyện tranh đẹp theo phong cách mình thích, chỉ cần mở ra xem là muốn “đụng tay đụng chân” rồi, và trong khi vẽ, thì mở list nhạc mình thích lên. Hôm nào thử xem, vui lắm! 

Hoàng đã giới thiệu bộ phim này cho Phương. Không biết hợp gout hay như thế nào, mình đã yêu nó ngay lần đầu tiên. Sâu sắc, chậm rãi, lắng đọng, mỗi tập phim gắn liền với một món ăn và một câu chuyện của những người khách. Tất cả đều diễn ra từ nửa đêm trở đi, là lúc mà có lẽ phần thật nhất của mỗi con người được thể hiện ra.

Midnight diner đã âm thầm đối thoại, nuôi dưỡng người xem từ bên trong, như những món ăn giản dị mà đầy sức mạnh của người đầu bếp từng trải. Mỗi người xem chắc sẽ cảm thấy có chút “mình” trong những câu chuyện đó. Phim có 5 phần truyền hình, 2 phần điện ảnh. Mình đã xem được 3 phần truyền hình, hồi đó cứ trông không biết có còn sản xuất thêm nữa không.

“Mình thích những điều mình thích, chẳng phải thế là đủ sao?”. Uhm, cuộc đời phức tạp có lẽ là tại chúng ta mà thôi.

Nào, để mình mời bạn một bữa khuya.

P.s: Cám ơn Hoàng nhiều. 🌻🌷

Trong những ngày này, nụ cười và ánh mắt của bạn là cái ôm ấm áp,

là tia nắng

là sự sẻ chia thầm lặng  

là một kết nối xa xôi như đã từ lâu lắm

là nguồn cảm hứng 

là sự an ủi, vỗ về 

Mình thích nhìn bạn từ xa, trong những khoảng trống của riêng mình.

Bỗng nhớ đến bài thơ này của Rumi, lãng mạn đến hơi siêu thực, nhưng hay:

“I choose to love you in silence, for in silence I find no rejection. 

I choose to love you in loneliness, for in loneliness no one owns you but me. 

I choose to adore you from a distance, for distance will shield me from pain. 

I chose to kiss you in the wind, for the wind is gentler than my lips. 

I choose to hold you in my dreams, for in my dreams, you have no end.”

– Rumi 🥀🖤

 

Tôi cũng chọn thích em từ xa, bởi vì khoảng cách sẽ bảo vệ tình bạn của chúng ta.

 

Hôm nay tôi thấy mệt. 

Tôi không thích xã giao. 

Tôi không thích uốn nắn từ ngữ. 

Tôi không thích phải để ý cảm xúc của người khác.

Tôi không muốn phải chờ phản ứng của ai đó.

Tôi không thích sự kiểm soát mà chính tôi đã phải làm trong suốt hơn 10 năm do công việc.

Tôi chẳng thích can thiệp vào chuyện thế gian.

Tôi không thích nhớ về những chuyện cũ.

Tôi không thích mơ về những người tôi đã chọn rời xa họ, mãi mãi không cần gặp lại.

Tôi không muốn cất lên một lời nào.

Uh, đôi khi tôi mệt đến như thế.

Yên tĩnh, một mình, vô tri, lúc này cho tôi xin.

Và trong những lúc khỏe khoắn hơn, tôi cũng không hề thích những việc trên!

Chụp ở Slow Café #35mm

Nếu chọn chỉ duy nhất một Workshop Màu Nước mà mình yêu thích nhất ở Sài Gòn, đó sẽ là Workshop của Nha Đam. Mình đã yêu:

  • Khu vườn bí mật, cây cối um tùm, mèo nhà, mèo hoang có đủ, căn bếp mở tới tầm 11h trưa là lào xào khói thơm, thư viện tuốt trên cây cao… Một nơi riêng tư nhưng tụi mình đã có duyên được học trong không gian đó khoảng 2 tháng.
  • Mình thường được vẽ cặp với Giang, cô bạn trầm lặng, có những gợn sóng thú vị đôi khi, giống như tên em vậy – một dòng sông… Mỗi lần nhìn tranh chung mình lại nhớ em. Và những người bạn khác, vẫn sống trong ký ức của mình qua những bức hình. Khoảng thời gian đó thật nhiều cảm hứng.
  • Cô giáo hay bảo mọi người cứ thả lỏng, vẽ chân thật, hồn nhiên vào, không sợ sai… mình thấy những điều này đúng với cả đời sống bên ngoài nữa. 

Nha Đam thi thoảng mới mở lớp ấy, nếu thích vẽ vời theo phong cách tự do thì đừng do dự đăng ký ngay khi có lớp nhé!

Website: https://nhadamatelier.com/