Vì đâu có gì sợ, không có xấu đẹp, chỉ cần bạn thích! Vẽ là lúc mình học cách buông lỏng, lắng nghe nhịp điệu bên trong, bộc lộ ra những điều không thể nói… là thời gian bạn dành cho riêng mình, thư giãn, yên tĩnh, vui vẻ.
Một tối hứng chí, mình mang màu ra vẽ. Nguệch ngoạc, cắm cúi, cảm nhận thế nào, tay theo thế ấy. Lúc đầu sẽ hơi rén một chút vì tờ giấy trắng tinh, nhưng sau rồi bạn sẽ tìm thấy nhịp của mình. Càng thả lỏng, mình sẽ càng thấy thoả mãn.
“Bạn không vẽ vì bạn vẽ tốt sẵn, mà để một ngày bạn sẽ vẽ tốt hơn. Khi bạn vẽ dở là lúc bạn được trải nghiệm nhiều nhất, chơi nhiều nhất, khám phá ra những điều mà bạn không thể nếu đã quá thành thục.”… Ông hoạ sĩ nào đó nói như vậy. Chợt nghĩ những điều này không chỉ đúng với vẽ đâu ha.
Giờ mời bạn xem qua mấy “kiệt tác” tối nay của P. À, tặng bạn 2 tips nhỏ để tạo cảm hứng, đó là P hay giữ mấy cuốn truyện tranh đẹp theo phong cách mình thích, chỉ cần mở ra xem là muốn “đụng tay đụng chân” rồi, và trong khi vẽ, thì mở list nhạc mình thích lên. Hôm nào thử xem, vui lắm!