Thư gửi Thầy (Albert Camus)

  • Post category:Uống trà
  • Reading time:3 mins read

Đây là một lá thư rất đẹp, nên mình lưu giữ lại. Link bài gốc tại đây. 

Khi Camus chưa đầy một tuổi, cha ông đã hy sinh trong Thế chiến I. Ông và anh trai được nuôi dưỡng bởi người mẹ mù chữ, gần như điếc và người bà độc đoán, hầu như không có triển vọng nào cho một tương lai tươi sáng.

Ở trường học, ông bị chế giễu vì vóc dáng còi cọc, yếu ớt. Tuy nhiên, một người thầy tên là Louis Germaine đã nhìn thấy ở cậu bé Albert điều gì đó đặc biệt và khuyến khích đam mê văn chương trong cậu. Dưới sự dìu dắt của người thầy, Camus đã vượt qua những khó khăn nghiệt ngã và bắt đầu nở rộ thành thiên tài tương lai của mình.

Ba thập kỷ sau, Camus trở thành người trẻ thứ hai nhận giải Nobel [người trẻ nhất là Rudyard Kipling]. Vào ngày 19 tháng 11 năm 1957, chỉ vài ngày sau đó, Camus đã gửi cho thầy Germain một bức thư ngắn gọn mà thấm thía. Bức thư như sau:

“19 tháng Mười một năm 1957

Thầy Germain thân mến,

Em đã để cho những ồn ào xung quanh mình những ngày này lắng xuống một chút trước khi thưa chuyện với thầy từ tận đáy lòng mình. Em vừa nhận được một vinh dự quá ư vĩ đại, một thứ mà em không mong muốn cũng không truy cầu. Nhưng khi em hay tin ấy, ý nghĩ vụt lên trong em, ngay sau bà mẹ kính yêu, chính là ý nghĩ về thầy. Không có thầy, không có bàn tay trìu mến thầy từng dang ra cho thằng nhóc nhỏ bé nghèo khổ là em lúc đó, không có sự răn dạy và làm gương của thầy, thì không gì trong tất cả những thứ này có thể xảy ra. Em không quá coi trọng vinh dự này. Nhưng ít nhất nó cho em cơ hội được nói thầy nghe về những gì thầy đã và sẽ luôn là đối với em, và để cam đoan với thầy rằng nỗ lực của thầy, công việc của thầy, và lòng quảng đại mà thầy dồn vào đó vẫn sống mãi trong lòng một cậu học trò bé nhỏ, người mà bất kể năm tháng đoạn trôi, sẽ luôn mang sự biết ơn ấy theo mình. Em ôm thầy bằng cả trái tim.

Albert Camus”

Để lại một bình luận