Chú thích: Bài viết vào ngày 04, tháng 05, năm 2016, cách đây gần 10 năm. Hồi đó mình nhiều lý tưởng và siêng chia sẻ. Một bài viết có tinh thần xây dựng nên mình lưu lại ở đây.
Hôm nay mình muốn kể một câu chuyện. Gần nhà mình có một cái công viên, trong đó có cái sân cát xinh xinh cho tất cả mọi người cùng chơi, miễn phí. Chơi cát thì phải bỏ giày dép ra. Điều đó không cần quy định, ai cũng biết. Nhưng có một số người lớn, bước nguyên giày dép của họ xuống cát và cũng dạy con cái của họ mang dép khi chơi. Nhiều người ăn uống xả rác một chỗ, xong đi tìm chỗ sạch khác để ngồi. Càng ngày, cái sân cát càng bẩn, người ta càng khó tìm ra chỗ sạch để chơi. Cũng vì thế lại càng nhiều người đi dép xuống cát để tránh bẩn cho mình. Một thời gian sau, sân cát bị bỏ hoang. Chẳng ai muốn và còn có thể chơi ở cái sân đó nữa.
Hãy nghĩ một chút về thực phẩm bẩn. Người trồng rau thì có luống rau riêng để ăn. Người bán thịt cũng có thịt riêng để ăn. Họ chỉ bán cho người khác thôi mà, còn họ đâu có sao. Nhưng có thật thế không?
Đến vụ xả thải ở Hà Tĩnh. Nước giàu luôn tìm những nước nghèo để khai thác tài nguyên, xây dựng nhà máy. Nếu có ô nhiễm môi trường, cũng không phải ở nước họ. Chắc họ tự hào mình khôn ngoan, và sung sướng khi được xếp trên những dân tộc khác, đất nước khác. Nhưng có thật thế không?
Mặt tích cực nhất của vụ xả thải, đó là mọi người bắt đầu quan tâm đến chất lượng sống của mình và đặt nhiều câu hỏi hơn đến những người đang được trao quyền để quản lý… Mỗi người có cách hành động khác nhau. Tôi hi vọng chúng ta sẽ ủng hộ và tôn trọng nhau hơn là chỉ trích. Trên hết mỗi người cũng nên tự đặt câu hỏi cho bản thân, mình đã thật sự sống ĐÚNG hay chưa.