Đôi lúc cảm nhận bản thân đang có quá nhiều thứ, quá nhiều vật chất, quá nhiều thông tin, quá nhiều mẹo vặt… Liệu có cần nhiều đến thế không, đã áp dụng được bao nhiêu rồi? Thời buổi của bội thực, và phân tán. Mình cảm giác càng sở hữu nhiều, chúng ta càng bị tách rời khỏi cuộc sống chân thật, quên đi những điều ý nghĩa. Đó là hội chứng FOMO phải không? Luôn sợ bỏ lỡ điều gì đó, trong khi mỗi người còn không đủ thời gian để tiếp thu nữa.
Ừ thì lâu rồi không mua sách, nghiền ngẫm những cuốn cũ cái đã. Quần áo mix match tạo ra những set mới. Các mối quan hệ ưu tiên gìn giữ, chăm sóc hơn làm làm quen mới. Quán ngon đi nhiều hơn để thành quán quen. Tập trung vào môn thể thao yêu thích cho thật giỏi. Lựa ra những lời nhắc cần thiết nhất rồi thực tập để trở thành một phần của bản thân…
Nhỏ Mơ em của mình từng nói, “mỗi thứ em cố gắng chỉ có một, một cái ly, một cái chén, một bình hoa… vì em thấy khi mình chỉ có một, mình sẽ trân trọng và nâng niu món đồ đó lắm…”. Mơ có biết là chị nể Mơ lắm khi nghe em nói câu này không 🙂 dù bây giờ Mơ đã có gia đình và một nhóc tì theo đuôi, nhưng chị tin là em vẫn sẽ thu vén để tiếp tục được phương châm sống này với gia đình nhỏ của mình. Nó đẹp trong ngần.