Ừ có anh đây

  • Post category:Bên cửa sổ
  • Reading time:2 mins read

Nắng rất trong, gió rất thanh, không khí lành lạnh đã len lỏi khắp các ngõ phố. Nhạc ở đâu vang vọng da diết. Bao nhiêu kỷ niệm không đầu cuối chợt ùa về… Qua mùa mưa mất rồi, mùa đông thì đang đến.

Mình nhớ mùa đông năm đó, mình và bạn hì hụi làm thiệp giáng sinh, bán trước cổng trường. Bạn ngại mình nắng gió, giành hết những việc nặng nhọc. Mình chỉ đứng ăn uống, hết giờ bạn chở mình về. Một mùa đông khác, trời chợt đổ cơn mưa to, ngập hết cả đường. Bạn đến đẩy mình hết đoạn đường dài, không muốn mình ướt chân… Mùa đông cuối cùng, mình cắt phăng mái tóc dài, bóng hai cái đầu cụt ngủn đứng nói chuyện với nhau… Mình hỏi bạn một câu vì mình không bao giờ dám tin đó là sự thật, bạn nói gì mình cũng không nhớ, chỉ biết đó là lần cuối cùng hai đứa gặp nhau. Vẫn dáng cao gầy, cặp mắt kiếng cận, chiếc cúp cọc cạch… Hình ảnh đó chẳng bao giờ mình quên. Và đó cũng là ngày chấm dứt mãi mãi sự vô tư, non nớt của mình.

Có những vết thương sẽ không bao giờ lành hẳn. Mùa đông năm nay, mình muốn nói cảm ơn và xin lỗi thật nhiều. Với bạn và mình của những ngày đó. “Cánh tay anh này, trái tim anh này, ừ có anh đây…”. 

Bây giờ mới kể – Tăng Nhật Tuệ

Để lại một bình luận